Không có hộ khẩu thành phố, không đủ tiền để mua nhà bởi giá đắt cắt cổ, nhiều trí thức trẻ Trung Quốc đang tìm đường về quê, sau thời gian dài đeo bám các đô thị lớn.
Tờ China Daily có bài phân tích về xu hướng này, dưới đây.
Ma Xin, nữ trợ lý báo chí 27 tuổi của một hãng tin Nhật ở Bắc Kinh, chăm chú lắng nghe điện thoại. Đôi lông mày cô cau lại, nụ cười tắt ngấm, mặt lộ rõ vẻ thất vọng. Cô vừa bị từ chối một công việc ở trường đại học ở Trường Xuân, thủ phủ tỉnh Cát Lâm, phía bắc Trung Quốc.
Ma đang tìm việc để chuyển về Trường Xuân, thành phố nhỏ ở quê nhà, sau 8 năm ở Bắc Kinh.
"Tôi chỉ muốn thoát khỏi Bắc Kinh càng nhanh càng tốt", Ma nói.
Không chỉ một mình Ma muốn vậy. Trí thức Trung Quốc đang rời bỏ những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Đông và Thâm Quyến. Theo một thăm dò ý kiến của tờ Henan Business Daily và mạng sina.com, hơn 57% lao động trí thức ở các thành phố này đang nghĩ đến chuyện đi tìm kiếm cơ hội ở những thành phố nhỏ hơn, những nơi được gọi là đô thị hạng hai, hạng ba.
Trong khảo sát của 51job.com, một trang săn việc hàng đầu, khi được hỏi liệu có dự định tìm việc ở những thành phố lớn trong tháng này hay không, khoảng 50% câu trả lời là "không", so với 31% vào cuối và 24% vào giữa năm ngoái.
"Vì giá nhà ở các thành phố lớn tăng lên, mọi người chắc chắn sẽ bỏ đi", Zhang Yi, nhà nghiên cứu về kinh tế lao động và dân cư thuộc Viện khoa học xã hội Trung Quốc, cho biết.
Giá mỗi mét vuông nhà tập thể cũ ở Bắc Kinh là 20.000 tệ (gần 3.000 USD), trong khi đó mức giá ở Trường Xuân rẻ chỉ bằng một phần ba. Lương trợ lý báo chí của Ma là hơn 5.000 tệ mỗi tháng.
"Với mức giá hiện nay và với điều kiện không tiêu một xu nào, tôi sẽ phải tiết kiệm trong 50 năm nếu muốn một căn hộ 90 mét vuông xa trung tâm thành phố lớn", Xin nói.
Hệ thống đăng ký hộ khẩu ở Trung Quốc cũng là một vấn đề với lao động nhập cư. Nếu người lao động tại thành phố mà có hộ khẩu ở tỉnh khác, họ sẽ có ít điều kiện tiếp cận các phúc lợi xã hội và bị hạn chế sử dụng các dịch vụ công như giáo dục, y tế, nhà cửa và việc làm.
"Tôi không được tiêm vacxin chống virus H1N1", Ma nói đến việc năm ngoái chỉ những người có hộ khẩu Bắc Kinh mới được tiêm chủng. "Tôi có thể chịu được mức chi phí sinh hoạt cao, thỉnh thoảng lại bị phân biệt đối xử. Nhưng còn con tôi? Chúng cũng sẽ không có hộ khẩu Bắc Kinh".
Ma cho biết cô bắt đầu suy nghĩ về việc trở về Trường Xuân khi gặp lại bạn bè phổ thông vào dịp Tết vừa rồi. "Họ hoặc là kết hôn hoặc đã có nhà và công việc ổn định", Ma nói. "Còn tôi? Ngót nghét 30 tuổi rồi, chưa có gia đình, thuê nhà mất một phần tư tiền lương tháng. Tôi tự hỏi mình 'Mình đã, đang làm cái quái gì trong suốt những năm tháng học tập, làm việc ở Bắc Kinh?'".
"Ở đây, tôi cảm thấy mình giống như một kẻ trôi dạt, không có cảm giác gắn bó. Ở Trường Xuân, ít nhất tôi còn có cha mẹ. Hai cụ ủng hộ quyết định của tôi". Ma thậm chí còn xin ý kiến của một thầy bói, tìm trên chỉ tay những dấu hiệu cho thấy là cô nên rời khỏi thành phố. ... Xem tiếp >>>
Hải Minh
